Showing posts with label đàn ông ngoại tình. Show all posts
Showing posts with label đàn ông ngoại tình. Show all posts

Tuesday, May 12, 2015

Giả làm gái trẻ, “bẫy tình” chồng qua mạng

Hoá ra anh không hề chung thuỷ như tôi vẫn tưởng...

Tôi lập tài khoản rồi giả làm gái trẻ tán tỉnh chồng mình, không ngờ sau vài câu qua lại anh đã nói yêu tôi. Tôi kết hôn đã được hơn 15 năm, cuộc sống gia đình bao năm qua khá êm ấm, hạnh phúc. Nhưng thời gian trước đây, chồng đã phản bội tôi và ngoại tình với người phụ nữ khác. 


Lúc ấy, khi bị tôi phát hiện, anh vẫn không hề tỏ ra hối lỗi, cho đến khi tôi dọa tự tử, con cái khóc lóc van xin bố mẹ thì anh ấy mới nhận lỗi và quay về với gia đình. Thời gian trôi qua, nhiều tưởng cuộc sống gia đình tôi đã yên ổn, vợ chồng an tâm làm ăn, hai đứa con tôi ngày một khôn lớn và ngoan ngoãn.


Hoá ra anh không hề chung thuỷ như tôi vẫn tưởng...

Đầu năm nay, tôi đi xem bói thì thầy phán rằng, năm nay gia đình chúng tôi sẽ gặp sóng gió vì chồng tôi có tính trăng hoa, thích đong đưa, tán tỉnh phụ nữ khác. Điều này khiến tôi cảm thấy rất lo lắng. Tôi nghĩ ra cách để thử chồng mình bằng việc lập một tài khoản trên facebook, kết bạn với chồng, tán tỉnh để nhằm thử lòng anh ấy.Và không ngoài dự đoán của tôi, khi tôi vừa đong đưa vài câu, anh đã xiêu lòng và nói lời yêu tôi. Nghe nhiều câu nói ngọt ngào từ chồng mà tôi cảm thấy đau đớn vô cùng…

Sau hôm đó, tôi đã cho anh cơ hội để nói ra mọi chuyện nhưng anh vẫn giữ im lặng, không thừa nhận bất cứ điều gì. Và tối hôm ấy, tôi đã quyết định nói ra tất cả sự thật để xem phản ứng của anh như thế nào. Trái với suy nghĩ của tôi, anh không hề hối lỗi mà còn nổi giận và làm ầm ĩ mọi chuyện lên.

Anh giận dữ mắng tôi: ‘Chúng ta đã là vợ chồng, cùng sống chung mà phải thử thách vậy à? Cô không có lòng tin vào chồng hay sao? Từ giờ, tôi sẽ đề phòng cô’. Rồi anh hậm hực nổi giận và bỏ đi chỗ khác.


Cuộc sống gia đình tôi nhiều ngày sau đó vô cùng nặng nề. Hai vợ chồng không hề nói chuyện với nhau, cũng không ăn cơm, không ngủ cùng nhau. Dù anh sai hoàn toàn nhưng vẫn không hề xin lỗi tôi một câu. Còn tôi nghĩ mình không gây ra bất cứ lỗi lầm gì bởi nếu tôi không thử thì làm sao biết được lòng chồng mình ra sao?

Rồi dần dà, anh cũng tỏ vẻ hối lỗi nhưng không hề chính thức nói câu xin lỗi nào với vợ. Nhưng qua nhiều hành động, cách cư xử của chồng thì tôi đã không còn niềm tin dành cho anh nữa? 

Giờ đây, tôi thực sự không biết phải xử lý ra sao với cuộc sống của chính mình. Nếu tiếp tục chung sống với người chồng trăng hoa này thì tôi dường như không còn lòng tin vào anh nữa. Còn nếu chúng tôi ly dị thì liệu cuộc sống của con cái chúng tôi sau này sẽ ra sao?

Monday, May 11, 2015

Chuyện trớ trêu: Theo dõi chồng ngoại tình, yêu luôn chồng cô bồ

Chỉ đơn giản là tình yêu, ai hợp với mình thì lấy người đó.

Tôi yêu anh 3 năm rồi mới cưới, vợ chồng chúng tôi vốn làm cùng công ty nhưng sau khi sinh con tôi ở nhà của chăm con, còn anh vẫn đi làm.Vì cha mẹ chồng mong tôi nghỉ việc tới khi con trai tròn 3 tuổi, đó cũng là suy nghĩ của chồng, sau hồi đắn đó thì tôi đồng ý và vậy là tôi ở nhà của làm người vợ đảm…

Gia đình đang yên ấm, hạnh phúc với chồng giỏi, vợ hiền và con ngoan, được cái cha mẹ chồng tôi cũng không khó tính như các gia đình khác. VÌ vậy, dù sống chung nhưng tôi thấy khá thoải mái, tôi nghĩ mình chỉ cần như vậy.

Nhưng hạnh phúc đó chẳng được bao lâu, khi một ngày tôi giật mình nhận ra chồng thay đổi. Vốn là anh hay ở nhà của vào cuối tuần nhưng dạo gần đây anh hay vắng mặt và luôn bận rộn vào mỗi ngày nghỉ.

Anh không còn chăm lo tới gia đình như ngày trước, dù không biết là gì nhưng tôi biết linh cảm của mình chẳng lành.
Một ngày chủ nhật khi bố mẹ chồng ở nhà của, tôi nhờ ông bà trông cháu và đi theo anh, tôi choáng váng khi anh đưa một cô gái trẻ khoảng kém tôi 5-7 tuổi gì đó vào bệnh viện phụ sản, nhìn là biết cô ấy mang thai… Tôi lại tự huyễn hoặc mình rằng anh đang giúp ai đó hoặc được ai đó nhờ vả…

Nhưng tôi biết tôi không thể lừa chính mình được.


Chỉ đơn giản là tình yêu.

Chờ cho anh và cô gái đó ra khỏi bệnh viện, tôi vẫn đi theo hai người cho tới khi họ bước vào căn hộ, nơi tôi đoán là tổ ấm thứ 2 của chồng tôi.

Chưa chắc chắn nhưng để kiểm chứng lại, tôi quay lại bệnh viện phụ sản, sau khi hỏi tôi mới biết cô gái đó tên Lan, còn anh chồng tôi được vị bác sĩ giới thiệu là chồng cô Lan đó, cô ấy có thai gần 3 tháng và được người chồng chăm lo vô cùng…

Tôi hụt hẫng, đau khổ tột cùng nhưng vẫn muốn làm rõ mọi chuyện, tôi quay lại quán cà phê cạnh căn hộ của hai người. Lúc sau tôi thấy anh dắt cô ta bước vào quán, tôi đứng dậy đi lại trước mặt anh xem anh phản ứng raSao. Vậy mà anh làm ngơ tôi đi, anh dắt cô ấy bước qua tôi như người xa lạ, tình yêu 3 năm của chúng tôi và cuộchôn nhânấy sụp đổ ngay trước mắt tôi…

Tôi đau khổ và chết lặng người, tôi bước đi chênh vênh suýt ngã và được một bàn tay đỡ cứ ngỡ anh chồng của mình nhưng nhìn lại đó là người đàn ông xa lạ.

Anh hỏi tôi có cần giúp gì không, có cần anh đưa về… Tôi còn mắng anh, nhưng anh nói với tôi anh chính là chồng cô bồ mà chồng tôi đang cặp… Chúng tôi có trò chuyện với nhau vài câu, tôi biết anh cũng yêu người con gái đó nhiều và chúng tôi là 2 người nhận lại tổn thương nhiều nhất.

Sau đó tôi ly hôn với chồng mình, tôi cũng xin đi làm cho một công ty nước ngoài, trong một dịp tôi vô tình gặp lại anh – người chồng cũng bị phụ bạc ấy!

Chúng tôi trò chuyện, liên lạc với nhau, tôi được biết anh cũng đã ly hôn với cô Lan đó…

Sau nhiều nhắn tin trò chuyện, hỏi thăm nhau, vài lần cà phê, sinh tố và cũng sai một thời gian qua lại, tôi cũng như anh nhận ra mình có tình cảm với người kia. Chúng tôi chính thức yêu nhau và cũng đang tính tiến tới hôn nhân, lần thứ 2 trong đời tôi lại muốn gắn bó với một người đàn ông nữa, tôi hy vọng với nhiều gì đã phải trải qua chúng tôi sẽ biết cách sống với nhau hơn và đi bên nhau tới suốt cuộc đời!

Vietgiaitri/Theo Khỏe & Đẹp

Friday, May 8, 2015

"Xử lý" chồng ngoại tình như thế này có gọi là thông minh?

Biết chắc chắn chồng mình đang ở trong nhà của kia với nhân tình nhưng chị đã không đập cửa, không gào thét chỉ lẳng lặng tháo một chiếc giày bên chân phải và treo bên trong cánh cửa sắt nhà của nàng.

18 giờ, chị gọi điện thoại đến công ty của chồng, chú bảo vệ nói rằng: “Sếp vừa đi ăn tối ở nhà của hàng”. Linh tính cho chị biết đó là… nhà của nàng chứ không phải nhà của hàng.

20 giờ, sau khi cho các con ăn xong, chị phi xe máy đến nhà của nàng. Ô tô của sếp đang đỗ ở trong sân. Linh tính đã không đánh lừa chị. Có cái gì đó rất nóng, trào lên nơi cuống họng nhưng chị đã kịp nuốt khan nó vào.

Không ấn chuông, không đập cửa, cũng không gào thét, chị cởi chiếc giày bên chân phải của mình, treo vào phía trong cánh cửa sắt rồi phóng xe về nhà của, giúp các con ôn bài.

Gần 23 giờ đêm, sếp mới chỉnh trang lại y phục, chải lại mái tóc bị vò rối bù và ra về. Nàng ra mở cửa cho sếp trong bộ váy áo ngủ mỏng tang đầy quyến rũ và giật mình khi nhìn thấy một chiếc giày treo trong khung cửa sắt.


– Sao lại có một chiếc giày ở đây? Một chiếc giày chân phải rất đẹp.
– Thôi, em vào ngủ đi. Cho dù đẹp nhưng một chiếc giày thì cũng chẳng làm được việc gì.

Trên đường về nhà của, sếp cứ nghĩ vẩn vơ về chiếc giày đó, nó là của ai? Và vì sao nó được treo ở đó? Sếp đánh ô tô vào gara, mở cổng rất khẽ. Có một chiếc giày chân trái của phụ nữ đặt ngay ngắn trên bậc cửa.

Sếp đứng như trời trồng trước chiếc giày đó chừng 2 phút. Sau đó sếp vào phòng ngủ riêng, vì sếp không muốn nghe vợ cằn nhằn, khóc lóc.

Nhưng sếp trằn trọc mãi không sao ngủ được. Sẽ có giông bão trong căn nhà của này. Sẽ là nước mắt, tiếng la hét và một lá đơn ly hôn. Rồi hai đứa nhỏ sẽ chán đời, đi bụi và hư hỏng…

Đó là tấn bi kịch đáng sợ nhất.

Nhưng sáng hôm sau mọi việc vẫn diễn ra bình thường. Bát phở gầu bò thơm ngào ngạt vẫn được để ngay ngắn trên bàn cùng với mấy dòng chữ của vợ: “Em đưa các con đến trường. Anh ăn sáng rồi đi làm. Hôm nay trời u ám nên anh phải mặc bộ vét màu sáng, thắt cà vạt màu sáng. Em đã là kỹ, treo trong tủ”.

Sếp gọi điện thoại cho nàng: “Chiếc giày chân phải kia là của vợ anh. Đừng vứt đi nhé”. Giọng nàng đầu dây bên kia nghe hơi hoảng hốt: “Trời ạ! Anh muốn làm sao thì làm chứ nếu chị ấy đến nhà của em làm ầm lên thì em không sống nổi đâu. Chiều anh tạt qua lấy chiếc giày về”.

Nhiều ngày trôi qua mà giông bão không nổi lên, thái độ của vợ sếp vẫn bình thản, song một chiếc giày trên bậc cửa cứ nhắc sếp về sự lẻ loi và tội lỗi của một người.

Rồi một buổi chiều, sếp lấy hết can đảm, lôi chiếc giày bên phải trong cốp xe ra, đặt ngay ngắn bên chiếc giày chân trái của vợ. Chị đi làm về, đứng sững trước bậc cửa mấy giây rồi chạy vào, ôm ghì lấy chồng mà thì thầm: “Ôi! Chiếc giày chân phải của em!”. Sếp cũng thì thầm bên tai vợ: “Anh xin lỗi em – nghìn lần xin lỗi!

Thursday, May 7, 2015

Cay đắng nhìn chồng dắt nhân tình vào phòng ngủ “hành sự”

Tôi cũng chỉ là nạn nhân của thứ gọi là ảo tưởng.

Tôi xuất thân từ một gia đình thuần nông, bố mẹ đều là nhiều người nông dân quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Vì thế, tôi cố gắng và thi đậu được vào trường Đại học Sư Phạm Hà Nội với hy vọng tương lai của mình sẽ tươi sáng hơn.

Lên Hà Nội, tôi vừa học, vừa đi dạy thêm để kiếm tiền lo ăn học cho mình, cũng là để giảm bớt gánh nặng cho bố mẹ. Cũng từ nhiều buổi đi dạy thêm này mà tôi đã quen chồng tôi bây giờ. Bởi khi đó, gia đình anh thuê tôi về làm gia sư dạy toán cho cô em gái của anh đang học lớp 11. Tuy nhiên phải đến khi kết thúc khóa học thêm, anh mới liên lạc lại với tôi. Bằng cách nào đó, anh tìm được địa chỉ phòng ở ký xá của tôi để đến thăm tôi.

Dần dần, nhiều cuộc tấn công ngày càng mạnh cùng với kinh nghiệm trải đời của anh đã khiến cho trái tim tôi gục ngã.


Tôi cũng chỉ là nạn nhân của thứ gọi là ảo tưởng.

Khi tôi vừa tốt nghiệp đại học, anh đã dẫn tôi về giới thiệu với gia đình anh và đòi về ra mắt bố mẹ tôi. Rất nhanh chóng, một đám cưới tưng bừng đã được diễn ra. Tôi về nhà của chồng trong niềm vui, niềm hạnh phúc ngập tràn. Tuy nhiên, niềm hạnh phúc ấy không như tôi vẫn mơ ước. Bố mẹ chồng tôi tuy giàu có nhưng thực sự là nhiều người keo kiệt và khó tính đến không ngờ. Tôi làm gì, ông bà cũng không hài lòng cho dù đó là việc lau dọn nhà của cửa hay cơm nước phục vụ gia đình. Tệ hại hơn, ông bà còn không cho tôi đi làm vì gia đình nhà của tôi không cần đến con dâu kiếm tiền. Vì thế, từ một sinh viên tốt nghiệp Đại học Sư phạm, tôi trở thành một ôsin đúng nghĩa cùng với nhiệm vụ sinh con, đẻ cái cho chồng.


Mang tiếng là con dâu nhà của giàu nhưng hơn 10 năm nay, kể từ khi về làm dâu, đến tiền mua một gói băng vệ sinh, tôi cũng phải mở lời xin chồng. Ngày lễ tết, chẳng mấy khi tôi được về với bố mẹ đẻ của mình vì còn phải cơm nước, phục vụ gia đình chồng. Trong khi đó, chồng tôi thì càng ngày càng tệ. Hết lần này đến lần khác, anh ngoại tình rồi công khai ngoại tình. Thậm chí, anh còn dẫn cả nhiều cô nhân tình ấy về nhà của tôi để ăn uống cùng với gia đình và bắt tôi phải cơm nước phục vụ.

Tôi nhục nhã, ê chề nên có nói chuyện với mẹ chồng, nhiều mong cùng cảnh đàn bà, bà sẽ có chút bênh vực tôi. Nhưng tôi đã nhầm, bà không nhiều không trách móc con trai mình mà còn chửi mắng tôi nhỏ nhen ích kỷ, ghen tuông vớ vẩn. Thế là tôi lại phải câm lặng, nín nhịn bởi tôi biết, trong cái gia đình này, ngoài 2 đứa con trai của tôi thì chẳng có ai đứng về phía tôi.

Tuy nhiên, tôi càng nín nhịn thì anh lại càng quá đáng. Hết lần này đến lần khác, hết cô này đến cô khác, anh cặp kè một cách công khai, coi như không có sự tồn tại của tôi. Thậm chí, 3 tháng trở lại đây, anh còn cặp bồ với cô thư ký mới của mình rồi còn ngang nhiên đưa về phòng ngủ của chúng tôi để ‘hành sự’ ngay cả khi tôi đang lúi húi dưới tầng 1 để chuẩn bị cơm nước cho cả gia đình.

Có lần, con trai tôi bắt gặp, nó chạy xuống mách tôi nên tôi đã làm ầm ĩ khắp nhà của rồi xông vào đánh nhau với cô gái kia. Sau đó, cả gia đình chồng bảo tôi đến lấy quần áo rồi tự lo chỗ ăn, chỗ ở chứ sau này không được bước chân về nhà của nữa. Con trai thứ 2 của tôi, năm nay 8 tuổi, thấy mẹ bị đuổi đi thì khóc lóc chạy theo để kéo tôi trở lại. Nhưng ác độc thay, nhìn thấy mẹ con tôi như vậy, mẹ chồng tôi vẫn vô tình vô nghĩa mà đóng sầm cửa lại.

Bây giờ, 2 mẹ con tôi đang phải ở nhờ trong một căn phòng trọ cũ nát mà một người bạn tôi thương tình cho mượn. Tuy nhiên, mấy hôm nay, con trai tôi, có lẽ vì không quen với cuộc sống khổ cực, lại phải sống trong căn phòng cũ nát, nóng bức nên cháu đã phát ốm.

(iblog)/Theo Khỏe & Đẹp

Tuesday, April 28, 2015

Phát hiện người yêu ngoan hiền đi “tình một đêm”

Liên vô cùng bàng hoàng trước nhiều gì mình phát hiện được.

Liên và Hoàng quen nhau được 2 năm. Hoàng vốn tính nhút nhát, hiền lành, trong quá trình tìm hiểu, Liên phải chủ động trong việc nắm tay, hôn và gợi mở trong Hoàng rất nhiều điều thì mối quan hệ của hai người mới tiến lên được như bây giờ.

Bạn bè hay chọc ghẹo, Liên số sướng, có người bạn trai khù khờ, chung tình như vậy, chẳng bao giờ sợ phản bội. Chính Liên cũng yêu Hoàng vì sự thật thà của anh.

Hoàng rất quan tâm chăm sóc và luôn sợ làm Liên buồn. Chỉ cần Liên giận dỗi hoặc bệnh nhẹ là anh lo cuống lên đến mất ăn mất ngủ. Chính vì tình cảm cả hai rất êm đẹp, nên mọi người đều đoán là sẽ kết hôn vào cuối năm.


Liên vô cùng bàng hoàng trước nhiều gì mình phát hiện được.

Mọi chuyện vẫn diễn ra êm đềm, cho đến một ngày, Liên đến phòng Hoàng chơi thì anh không có trong phòng, sẵn có chìa khóa nên cô vào luôn mà chưa nhắn cho Hoàng trước. Cô rất ngạc nhiên khi thấy căn phòng khá bừa bộn, áo sơ mi vứt trên nền nhà của nồng nặc mùi rượu và có mùi nước hoa của phụ nữ.

Đang tình cầm áo lên xem thì Hoàng về. Anh vội giật cái áo lại nhét ngay vào máy giặt và nói: “Hôm qua thằng bạn say, mượn áo nên giờ toàn mùi của nó. Sáng giờ anh bận quá, chưa kịp giặt!”.

Tuy tin tưởng Hoàng nhưng Liên vẫn rất nghi ngờ. Cô liền lập kế hoạch quan sát và theo dõi Hoàng. Một ngày cuối tuần, cô nói với Hoàng mình sẽ về thăm quê nội ở Long An đến sáng thứ hai mới lên. Sau đó cô lén đến quán café trước cửa nhà của Hoàng thuê theo dõi.

Tầm 8h tối, Hoàng quần áo chỉnh tề chạy xe ra ngoài. Liên liền lên xe ôm đuổi theo, và cô vô cùng sửng sốt và ngạc nhiên khi Hoàng đi vào một nhà của nghỉ vốn được đồn là nơi xảy ra tệ nạn “gái bán hoa” trong khu vực. Đau đớn, Liên quay về quán café ngồi chờ Hoàng.
Tầm 11h, Hoàng chạy xe về, Liên chặn trước cửa và thấy Hoàng đã trong tình trạn say khướt. Cô hỏi: “Anh vừa đi đâu về?”. Thấy Liên, Hoàng giật mình và trả lời lè nhè “Anh đi nhậu với mấy đứa bạn? Em nói em về quê mà!”.

Liên bước đến gần Hoàng thì thấy nồng nặc mùi nước hoa của phụ nữ. Cô giật lấy điện thoại trong túi Hoàng và kiểm tra tin nhắn. Liên như không tin vào mắt mình nhiều tin nhắn trao đổi qua lại giữa người đàn ông khù khờ cô vô cùng tin tưởng và một cô gái tên lạ hoắc về thông tin giờ, khách sạn và thỏa thuận giá cả một lần mây mưa, mà họ ký hiệu với nhau là shot siếc gì đó.

Liên bỏ lên xe và về nhà của trong đau đớn tột cùng khi mọi niềm tin trong cô đều tan vỡ.

Phát hiện bạn trai mình đi “tình một đêm” với gái bán hoa không phải là nỗi niềm riêng của mình Liên. Có nhiều cô gái không biết rằng bạn trai mình thỉnh thoảng vẫn đi “giải tỏa nhu cầu” bằng cách bóc bánh trả tiền như vậy.

Một số cô gái như Liên đôi khi phát hiện ra và thường khó chấp nhận chuyện người yêu “bóc bánh trả tiền” với một cô gái khác. Họ cho đó là hành động phản bội nhục nhã, đê tiện và đa phần đều quyết định chia tay sau khi phát hiện ra sự thật đau lòng đó.

Theo Khỏe & Đẹp

Tuesday, April 21, 2015

Tin nhắn trêu đùa và cái kết cay đắng của người chồng ngoại tình

3 năm sau ngày mất của chị, ai cũng bảo anh chung tình sống cảnh gà trống nuôi con.Anh và chị đều là sinh viên tỉnh lẻ lên Hà Nội. Chị là tiểu thư con nhà của giàu ở đất Cảng còn anh là chàng trai đất mỏ. Cả hai người đều có gia đình điều kiện nên cuộc sống của họ không khó khăn nhiều.

Anh nhớ đến năm thứ hai đại học, anh được bố mua cho điện thoại di động. Chiếc điện thoại “cục gạch” của thập kỷ trước đến nay anh vẫn giữ như một kỷ vật dù nó không thể dùng được nữa. Trong chiếc điện thoại là chuỗi tinh nhắn của anh chị thưở còn yêu nhau.

Học xong đại học, anh và chị có công việc ổn định. Họ tính chuyện làm đám cưới sau 4 năm yêu nhau. Anh chị được bố mẹ hai bên mua cho một căn nhà của ở nội thành. Điều mà không phải đôi vợ chồng tỉnh lẻ nào cũng có. Cuộc sống bắt đầu dư giả khi hai vợ chồng anh chị có thu nhập ổn định.Anh mua ô tô. Chị không phản đối vì hai người đều ở xa quê nên có xe ô tô để anh chị đi lại về thăm cô cũng thuận tiện. Hàng ngày, công việc bận rộn nhưng chị vẫn quyết không thuê người giúp việc vì chị muốn con mình được chính bàn tay mẹ chăm sóc. Chị không có thời gian để chăm lo đời sống vợ chồng.


Người chồng phản bội...

Ngày nào, chị cũng mải miết cho con ăn rồi cho bé ngủ. Khi bé ngủ, anh cũng mệt nhoài. Tình cảm vợ chồng bắt đầu giãn ra. Họ không còn nhiều tin nhắn mặn nồng hỏi han nhau như trước. Ngày nào, anh nhắn tin hỏi chị “mấy giờ em về, em về nhà của chưa?”. Chị quá bận chỉ kịp nhắn “5 giờ, về rồi…”. Trong khi anh thèm nhiều tin nhắn mùi mẫn của vợ anh thì chị lại bận đến mức khô như khúc gỗ.

nhiều giây phút lãng mạn của họ không còn. Anh thèm một cảm giác của ngày xưa. Trong lúc anh đang hụt hẫng vì vợ dành thời gian tình cảm cho con nhiều hơn. Anh nghĩ vợ không còn yêu mình như trước. Anh quen với Hà một cô gái cùng quê Hạ Long với anh. Hà cho anh cảm giác của thời sinh viên khi cô gái hỏi thăm anh thường xuyên. Bữa trưa anh hôm ấy giá như chị nhắn tin hỏi thăm anh thì anh đã không say nắng. Anh bị đau bụng, anh nhắn tin bảo với vợ mình bị đau bụng. Chị chẳng kịp nhắn tin cho chồng vì chị bận về nhà của trẻ cho con ăn.

Lúc ấy, Hà là cô gái đi mua thuốc và đồ ăn mang tận về công ty cho anh. Anh bắt đầu “say nắng”. Anh thấy tim mình rộn ràng trước Hà. Việc gì đến cũng đến, anh và Hà như hai kẻ say nắng đến với nhau. nhiều buổi trưangoại tình công sở của họ xuất hiện dày đặc mà chị không hề hay biết. Chị vẫn tin chồng.

Cái đêm định mệnh ấy. Anh báo với chị liên hoan công ty về muộn. Chị chỉ kịp nhắn lại “anh về sớm, đi lại cẩn thận”. Thực ra, anh và Hà đi ăn riêng vì hôm đó là sinh nhật Hà. Anh và Hà chia tay nhau lúc 11 giờ đêm. Trên đường lái xe về nhà của, anh nghĩ mình thử lòng Hà. Anh lấy điện thoại ra nhắn tin anh bị tai nạn trên đường. Tin nhắn gửi sang số máy của Hà. Anh chờ mãi không thấy tin nhắn trả lời. Anh lại tiếp tục gửi tin nhắn thứ hai, thứ ba anh không nhớ rằng trong số tin nhắn đó có một tin nhắn đã đến đầu số của vợ anh.

Chị vẫn nằm chờ chồng về. Chị không thể ngủ vì sợ anh đi liên hoan ở xa, rượu chè. Chị có thói quen chờ khi nào anh an toàn về nhà của mới đi ngủ. Nhưng chị ít khi gọi điện thúc giục anh về vì chị nghĩ “đàn ông bạn bè liên hoan chị càng gọi anh càng không muốn về”. Nhận được tin nhắn của chồng, chị giật mình khóc. Chị không kịp định thần chạy vội ra đầu ngõ. Chị bắt mấy chiếc taxi đều không được. Có người mời đi xe ôm. Chị đành nhờ xe ôm chở ra nơi chồng bị tai nạn.

Đến đúng địa chỉ chồng nhắn tin, chị không thấy gì. Chị hỏi vài người bán nước gần đó cũng không ai biết anh bị làm sao. Chị quên không mang theo điện thoại nên không biết gọi anh thế nào. Chị lại đi tìm anh.Còn anh, không thấy người yêu đến nên anh đã lái xe bỏ về nhà của. Thấy vợ không ở nhà của, đứa con trai nằm ngủ một mình. Anh nổi cáu sinh nghi. Anh lấy điện thoại gọi cho vợ. Điện thoại nằm ở dưới đất. Cầm chiếc điện thoại, anh mở khóa thấy tin nhắn anh nhắn cho vợ thông báo mình bị tai nạn. Anh không ngờ rằng mình gửi nhầm sang cho vợ.
Chờ đến 12 giờ đêm không thấy vợ về. Anh bắt đầu lo lắng và chạy ra khỏi nhà của tìm chị. Anh lấy xe máy phi đến địa chỉ lúc anh nhắn tin báo mình bị nạn. Xe máy dừng lại ở nơi chiếc ô tô anh vừa đỗ cách đó không lâu. Một vụ tai nạn va chạm giao thông giữa hai xe máy. Anh không tin vào mắt mình. Người phụ nữ nằm ngoài đường được mọi người lấy tạm chiếc áo phủ lên là vợ anh. Chị đã bị chết vì va chạm giữa hai xe máy.

Chân anh run lên khi nhìn máu đang chảy ra từ lỗ tai của chị. Anh ôm vợ thì biết mọi thứ đã quá muộn. Chị ra đi mãi mãi. Sau này, nhiều người chứng kiến vụ tai nạn kể rằng chị đi lại rất lâu ở đoạn đường anh nói mình bị tai nạn. Đến khuya, chị bắt xe ôm về thì gặp hai thanh niên đi với tốc độ cao đâm trực diện khiến họ ngã văng ra đường. Chị đập đầu vào cạnh vỉ hè vỡ sọ não tử vong tại chỗ. Người lái xe ôm cho chị lúc ấy cũng bị thương nặng.

Từ ngày vợ mất, anh sống trong tội lỗi. Không ai biết vì sao nửa đêm chị còn bỏ ra ngoài để bị tai nạn. Bí mật, anh không thể thú nhận. Khi anh biết giá trị của tình cảm vợ chồng thì đã quá muộn. Hà không chạy đến với anh mà chính là người vợ anh cho rằng khô khan, không còn yêu mình đã tìm đến khi anh nói mình bị tai nạn.

Bao năm nay, anh không thể quên được cái đêm định mệnh và sai lầm không thể cứu vãn của mình. nhiều tin nhắn khô khan vợ gửi cho anh bao năm nay anh vẫn giữ. Mỗi khi nhớ vợ, anh lại lôi nó ra đọc ngấu nghiến và nước mắt ướt nhòe gối lúc nào không ai hay.

Friday, April 17, 2015

Trăng mật ngọt ngào của chồng và ... cô giúp việc

Chỉ mất vài giây, cô đã “túm” được anh đang trốn trong phòng tắm ra.Đến giờ, 2 năm đã qua đi, song kí ức về tuần trăng mật “ngọt ngào” của chồng và cô giúp việc vẫn mãi là kỉ niệm đau đớn tột cùng mà cô phải chịu đựng trong đời.

Đêm đầu tiên trong tuần trăng mật ở Đà Nẵng, đang mơ màng ngủ, cô quờ tay sang không thấy chồng đâu, ngó nghiêng trong phòng tắm cũng không có ánh điện.


Tôi đau khổ khi chứng kiến cảnh chồng mình ngoại tình.

Cô vơ vội điện thoại gọi vào máy anh, sau một hồi chuông dài, anh cũng nhấc máy và bình thản trả lời: “Hai mẹ con ngủ trước đi, anh đang xem bóng đá ở quán cafe ngay cạnh khách sạn. Xem ở phòng sợ làm em với con tỉnh giấc”. Yên tâm, cô lại ôm con ngủ tiếp.

Đêm thứ 2, sau cả ngày dài đi chơi thấm mệt, 9 giờ tối bé Nấm đã lăn ra ngủ. Thấy chồng đang cắm cúi ôm Ipad, cô rủ chồng đi ngủ nhưng anh không đi, bảo vợ: “Em với con ngủ trước đi, anh chưa buồn ngủ. Anh đọc báo lúc nữa đã”.

Cô lại quay sang ôm con và nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ, không bận tâm đến anh nữa. 12 giờ đêm, bé Nấm tự nhiên lại tè dầm. Bình thường ở nhà của, bé đã không còn tè đêm nữa nên cô không đóng bỉm cho Nấm, chắc hẳn do cả ngày đi chơi, bé Nấm uống nhiều nước quá, lại đi ngủ sớm nên hôm nay mới tè dầm ướt hết đệm.

Vẫn nghĩ chồng lại đi xem bóng đá ngoài quán cafe như đêm qua nên cô tự tay thay quần áo cho bé rồi gọi điện xuống lễ tân nhờ họ đổi ga giường cho. Xong đâu đấy, Nấm lại lăn ra ngủ ngon lành, lúc ấy cô mới cầm điện thoại gọi cho anh. Anh không bắt máy, sốt ruột, cô vừa mở cửa phòng đi ra ngoài vừa tiếp tục nhấn nút gọi lại.

Đêm khuya, khách sạn yên ắng, vì vậy mà cô nghe được tiếng chuông điện thoại quen thuộc của chồng khẽ vang ra từ ngay phòng bên cạnh – phòng của Liên – giúp việc nhà của cô đi du lịch cùng hai vợ chồng để đỡ đần cô chăm sóc bé Nấm.

Lần thứ 3, anh vẫn không nghe máy, cô áp tai vào cánh cửa phòng giúp việc, nghe rõ mồn một từng hồi chuông đang kêu to dần. Lúc ấy, lòng cô như có lửa đốt, vừa gọi điện cho chồng, cô vừa đập của phòng: “Mở cửa ngay, anh có ra không, tôi nghe thấy tiếng chuông điện thoại anh đang đổ rồi. Ra ngay!”.

Bất chấp nhiều tiếng đập cửa liên hồi của cô, một lúc sau Liên mới ra mở cửa, vẻ mặt hốt hoảng: “Sao đấy chị, anh đi đâu ạ?”. “Tôi phải hỏi cô câu ấy mới phải. Đi đâu mà lại có dép ở đây à?”. Chỉ mất vài giây, cô đã “túm” được anh đang trốn trong phòng tắm ra.

Hôm ấy, cả khách sạn nơi cô nghỉ được một phen náo loạn chứng kiến màn đánh ghen của cô. Cô gào khóc, cào cấu anh, anh thì đứng như trời trồng không phản kháng. Mãi đến khi nghe tiếng bé Nấm khóc trong phòng, cuộc đánh ghen mới chấm dứt.

Trong cơn hoảng loạn, căm hận, cô thu dọn đồ đạc đòi ôm con về nhà của ngay trong đêm nhưng rồi nghe anh can ngăn, cô mới ở lại. Cả đêm ấy, cô chìm trong nhiều giọt nước mắt.

Tuần trăng mật của cô đã kết thúc sớm hơn kế hoạch đến 3 ngày. Ngay sáng sau đêm phát hiện ra sự thật động trời của chồng và giúp việc ấy, cô ôm con ra sân bay về nhà của. Anh cũng buộc lòng phải đi theo cô, riêng Liên thì anh chẳng dám nhòm ngó đến nữa.

Cô và anh cưới nhau khi bé Nấm của hai người đã được gần 2 tuổi. Trong 7 năm yêu nhau, họ đã sống chung với nhau 3 năm. Bỗng một ngày cô phát hiện mình đã có bầu. Lúc ấy cô đang học văn bằng 2, anh thì đi công tác triền miên nên cả hai quyết định sẽ sinh con và đợi con lớn sẽ tổ chức đám cưới. Họ chỉ kịp đi đăng ký kết hôn để bé Nấm ra đời có đầy đủ tên bố mẹ trong giấy khai sinh.


Có nỗi đau nào đau hơn?

Đám cưới của anh và cô diễn ra cách tuần trăng mật vỏn vẹn 1 tuần. Nhìn anh và cô tươi cười bế con chụp ảnh cưới mà ai cũng thầm ghen tị với hạnh phúc trọn vẹn của gia đình cô. Cưới nhau xong, vợ chồng cô lên kế hoạch đi nghỉ tuần trăng mật miền Trung khoảng 5 – 6 ngày.

Anh bảo: “Em đã vất vả, thiệt thòi nhiều rồi, chẳng mấy khi có cơ hội xả hơi, lần này cả nhà của đi, cho Liên đi cùng nữa trông nom Nấm cho em đỡ mệt”. Cô nghe lời anh, lên kế hoạch, đặt vé, phòng khách sạn cho tuần trăng mật 4 người.

Liên kém cô 2 tuổi, là một người họ hàng xa ở quê cô, lên giúp việc cho nhà của cô kể từ khi cô sinh bé Nấm. Chưa bao giờ trong đầu cô xuất hiện 2 chữ nghi ngờ về mối quan hệ giữa chồng và giúp việc.

Vì lẽ anh thường xuyên đi công tác xa nhà của, nhiều lần anh về với hai mẹ con, anh chỉ quấn quýt bên cô và con suốt ngày. Hơn nữa, Liên cũng chẳng phải cô gái trẻ trung, xinh xắn, lại luôn tỏ ra chăm chỉ, tận tâm với công việc gia đình cô.

Từ lúc xảy ra sự cố ngay trong tuần trăng mật ấy, trong đầu cô luôn tưởng tượng ra cảnh chồng mình và giúp việc trên chiếc giường khách sạn, dù chẳng tận mắt chứng kiến. Rồi cô lục lại tất cả kí ức suốt 2 năm Liên bước vào nhà của cô, cố phân tích xem mối quan hệ mờ ám giữa họ liệu đã bắt đầu từ lúc nào.

Nhưng rồi, càng nghĩ cô càng rối loạn và bế tắc. Chỉ có một dấu hiệu khả nghi duy nhất đó là đêm đầu tiên ở khách sạn, khi anh nói đi xem bóng đá ở quán café, giờ cô mới cay đắng biết đêm đó anh cũng sang phòng giúp việc. Còn lại tất cả đều mù mờ trong cô. Tình yêu 7 năm của cô, đám cưới viên mãn mới tuần trước, cô vẫn còn say men hạnh phúc, vậy mà...

Ngay khi đặt chân về đến nhà của, cô ngồi vào bàn soạn đơn ly hôn và đưa cho anh. Khác hẳn với không khí im lặng trên chuyến bay của hai người, cầm tờ đơn ly hôn, anh van xin cô tha thứ, thề thốt đó là lần duy nhất sai phạm, hứa hẹn sẽ không bao giờ làm khổ hai mẹ con nữa.

Cô cười nhạt trước nhiều lời thanh minh của anh, vì cô biết đó chắc chắn không phải sự thật, mà sự thật thế nào, cô cũng chẳng muốn truy đến cùng nữa vì càng biết sẽ chỉ càng đau thôi.

Chỉ trong một ngày, cô đã kịp dọn hết đồ đạc của hai mẹ con về nhà của ông bà ngoại, nhưng phải mất vài tháng sau cô mới hoàn tất được thủ tục ly hôn với người chồng vừa tổ chức đám cưới được ít ngày.

Đến giờ, 2 năm đã qua đi, song kí ức về tuần trăng mật “ngọt ngào” của chồng và cô giúp việc vẫn mãi là kỉ niệm đau đớn tột cùng mà cô phải chịu đựng trong đời. Đôi lúc, nhiều kí ức buồn ấy vẫn ám ảnh cô, mỗi lúc ấy, cô lại tìm cách đưa con đi chơi đâu đó. Niềm vui bên con luôn là bài thuốc giải tỏa mọi muộn phiền trong cô...